Du lịch Shangri-La

Vài chú ý khi đi du lịch Shangri-La và Lệ Giang

Shangri-La và Lệ Giang, là hai thành phố cấp 5 của Trung Quốc. Đi đường bộ thì khá phê, còn đi đường bay thì lại không ngắm cảnh được nhiều.

Để tiết kiệm thời gian, mình chọn bay hãng Bamboo. Hoặc thực ra mua vé của VietjetAir cũng khá rẻ. Chuyến đi thêm được điểm vào thẻ hội viên, chuyến về nhân viên sân bay bên đó nói chỉ thuê làm và hệ thống không liên kết được.

Có vài điều cần note lại trong chuyến đi thế này.

Nên đi vào trước tháng 5, khi đó có vẫn còn tuyết bao phủ đỉnh núi. Tuổi trung niên trở lên nên chuẩn bị sẵn vitamin B6, thuốc hoạt huyết và mua bình oxy có tại các cửa hàng tạp hóa khắp nơi ở Shangrila và Lệ Giang. Giá ở những cửa hàng này chỉ 15 tệ/bình, trong khi cậu hướng dẫn viên phụ trách đoàn bán tới 60 tệ/bình.

Chị gái mình bị dị ứng cao nguyên, phải cầm bình oxy suốt dọc đường.

Cổ trấn ở Shangri-La sơ sài, giá thuê đồ mặc và trang điểm đắt dã man, 100 tệ. Điểm check in không nhiều. Rất nên xuống cổ trấn của Lệ Giang để thuê đồ và chụp hình. Ở đó rẻ và đẹp. Cổ trấn của Lệ Giang lãng mạn lắm luôn. Mình nhất định sẽ quay lại Lệ Giang lần nữa.

Du lịch Lệ Giang
Du lịch Lệ Giang

Ở phía Bắc, đường bay sẵn tới Lệ Giang xuất phát từ Nội Bài và mới đây, sân bay Cát Bi cũng đã khai trương đường bay này.

Khuyến nghị các bạn nên đặt khách sạn trên Booking.com hoặc Trip.com trước, chọn địa điểm gần cổ trấn, để ăn sáng ở khách sạn xong thì đi bộ ghé cổ trấn nhâm nhi cafe ngắm cảnh. Sau đó dạo cổ trấn mua đồ. Cứ trả giá bớt khoảng 1/3 là được.

Khi tới sân bay, vì người dân ít sử dụng tiếng Anh, cứ đưa hình ảnh khách sạn là taxi sẽ chở tới. Giá taxi rẻ hơn Việt Nam.

Đừng mua gì ở Shangri-La, hãy chỉ chụp hình cảnh vật nơi đây. Trời xanh ngắt, cao nguyên ngào ngạt gió. Nên bôi kem chống nắng kỹ càng và quấn khăn che mặt lại vì tia UV ở đây cực cao.

Lần sau đi, mình sẽ chỉ tới Lệ Giang chơi chứ không lên Shangri-La nữa. Cái nắng cái gió và không khí loãng mệt lắm.

Khách du lịch vẫn xài tiền mặt bình thường, còn người dân thì chỉ quét QR. Nhưng đi taxi cần có tiền lẻ vì bác tài có thể không có đủ tiền lẻ trả lại, vì họ chủ yếu giao dịch qua mã QR thôi. Ăn xin tại đây cũng nhận tiền qua mã QR treo trên ngực.

Nước bạn ở ngoài đường rất sạch, không có chút rác nào, hệ thống camera dày đặc giúp cho việc quản lý, quản trị xã hội rất tốt và quy củ. Nhưng nhà vệ sinh ở khắp nơi, từ nhà hàng, quán cafe cho tới các khu du lịch đều là nỗi ám ảnh của du khách. Thay đổi được điều này, thì mọi thứ hoàn hảo hơn.

Mùa này, trái cây ngon, tươi và rẻ lắm.

Nguồn: Đinh Thu Hiền

Lưu ý: Bài viết thuộc bản quyền của người đã viết bài. Toàn bộ nội dung được đăng tải lại trên Tour Blog có thể được chỉnh lại những từ viết tắt, lỗi chính tả, đoạn quá dài,… với mục đích giúp bạn đọc dễ dàng đọc thuận lợi hơn. Một số hoặc toàn bộ ảnh có thể bị thay thế, được thêm vào bằng các ảnh tương ứng so với bài gốc nhằm mục đích bảo đảm quyền riêng tư, và nội dung thêm sinh động, xin thông cảm.

Share this article
0
Share
Shareable URL
Prev Post

22 tuổi, mình đi du lịch Lào một mình bằng đường bộ

Next Post

Top các quán cơm lươn ngon nhất tại Tokyo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Read next
Chú ý: website có sử dụng cookies, tìm hiểu về chính sách tại đây.